Tranh: Laurent Duvoux/Behance | CC BY-NC-ND 4.0

 Anna North | Đoàn Phương Thảo lược dịch

Dạy&Học số 39 | Tháng 09/2021

Khi trường học chuyển sang dạy online vào mùa xuân năm 2020, giáo viên và phụ huynh có nhiều lý do để lo lắng. Đầu tiên là vấn đề căn bản – kết nối internet: Trong một phân tích năm 2019 của Liên đoàn báo chí, khoảng 17% học sinh trên khắp Hoa Kỳ không có máy tính ở nhà, và khoảng 18% thiếu kết nối internet băng thông rộng. Những gia đình thu nhập thấp và những gia đình người da màu đặc biệt thiếu những nguồn lực này. Điều đó nghĩa là một lượng lớn học sinh đơn giản là không thể tham gia lớp học từ xa, mặc dù nhiều học khu đã gửi iPad hoặc laptop tới nhà học sinh trong nỗ lực giải quyết vấn đề.

Sau đó, những áp lực của việc học tập online đổ lên gia đình: Lớp học online thường yêu cầu một phụ huynh hoặc một người lớn khác hỗ trợ học sinh về mặt công nghệ và tập trung vào bài tập, đặc biệt là với trẻ nhỏ. Nhiều gia đình không có khả năng này, hoặc là do cha mẹ phải làm việc vào ban ngày, hoặc bởi họ không sử dụng tiếng Anh được trôi chảy hoặc những rào cản khác.

Thách thức lớn nhất là những tổn thương tâm lý bắt nguồn trực tiếp từ đại dịch, hàng nghìn người mất việc làm, quá nhiều gia đình rơi vào cảnh nghèo khó, và nhiều học sinh đã mất cha mẹ trong dịch COVID 19. Học tập những điều mới trong hoàn cảnh như vậy thật sự là rất khó khăn đối với nhiều học sinh. 

Những nghiên cứu gần đây về học tập trong đại dịch đã phần nào trấn an tinh thần. Vào mùa thu năm 2020, tổ chức phi chính phủ NWEA đã nghiên cứu kết quả học tập của học sinh trong kiểm tra đánh giá môn đọc và môn toán, so sánh với điểm số vào mùa thu 2019, trước khi dịch bệnh bắt đầu. Với môn toán, học sinh đạt khoảng từ 5 đến 10% thấp hơn so với điểm số năm 2019 – mức tụt giảm “vừa phải”, theo đánh giá của trưởng nhóm nghiên cứu NWEA, Beth Tarasawa. Tuy nhiên với môn đọc, điểm số của học sinh gần như giữ nguyên như trước dịch.

Nhóm nghiên cứu cũng đo lường kết quả học tập qua thời gian, so sánh giữa điểm số học sinh từ đầu năm 2020 với điểm số vào mùa thu. Tarasawa nói: “Chúng tôi nhận thấy rằng, trung bình, học sinh ở các cấp lớn trong hầu hết các lớp tiến bộ ở cả môn toán và môn đọc. Phần lớn học sinh đã đạt được một số kết quả trong cả môn đọc và môn toán kể từ khi COVID bắt đầu.”  

Tuy nhiên, giữa những thông tin tích cực, các nhà nghiên cứu cũng nhận thấy một vấn đề đáng lo hơn. Khoảng một phần tư số học sinh không tham gia vào bài kiểm tra kỳ thu này, tức là nhóm khách thể trong phân tích trên của NWEA không có tính đại diện cho nhóm này. Những học sinh đó nhiều khả năng là người da đen, người dân tộc bản địa hay những người da màu khác, hoặc học tập ở những trường quá nghèo – nói chung là những cộng đồng yếu thế vốn được các chuyên gia lo lắng nhất trong bối cảnh chuyển sang học tập từ xa. 

Một số nơi đã giải quyết tình huống bằng cách giữ học sinh ở lại lớp

Giờ đây, câu hỏi đặt ra là các trường và học khu nên làm gì để giải quyết ảnh hưởng của dịch bệnh lên học sinh theo cách thu hẹp sự bất bình đẳng thay vì mở rộng chúng. 

Một số học khu đối mặt với đại dịch bằng việc coi năm 2020 như một năm học đã mất. Những học khu này căn bản đi theo tiếp cận đưa học sinh quay trở lại mức học vào mùa xuân năm 2020 để học lại những kiến thức khi đó.

Mức độ cực đoan nhất cách tiếp cận đó là thực sự để học sinh lùi lại một bậc lớp học. Mười tám tiểu bang đã đưa ra luật lệ yêu cầu học sinh phải học lại lớp ba nếu chúng không đáp ứng các tiêu chuẩn nhất định về trình độ đọc viết.

Tuy nhiên chuyên gia cho rằng việc để học sinh lùi lại một bậc lớp học có thể gây phản tác dụng, nghiên cứu chỉ ra rằng phương pháp đó khiến học sinh cảm thấy bị dán nhãn tiêu cực, làm tổn thương lòng tự trọng, và khiến cho gia tăng nguy cơ bỏ học. 

Nhìn rộng hơn, một số người cho rằng một mối nguy là đơn giản giả định rằng những đứa trẻ sẽ sa sút trong học tập bởi chủng tộc hoặc thu nhập gia đình. Đó là bởi nếu các trường đánh giá quá cao sự mất mát trong học tập của học sinh, họ có thể không giao cho các em bài làm ở đúng cấp lớp, khiến học sinh càng bị tụt lại phía sau.  

Nhưng chuyên gia cho rằng cách tiếp cận tốt hơn là “tăng tốc”

Đối với học sinh đã bỏ lỡ nhiều kiến thức trong năm học, chuyên gia cho rằng có cách giúp đỡ tốt hơn học lại. Cách tốt nhất là để học sinh học đúng với cấp lớp nhưng cung cấp các hỗ trợ đặc biệt khi các em gặp khó khăn với những gì đã bị bỏ lỡ, đây là quá trình khắc phục có chủ đích hoặc học tập “đúng lúc”.

Ví dụ, tại trường tiểu học Gregory Heights, học sinh lớp ba đang học phép nhân hai chữ số. Một số học sinh vẫn chưa biết cách nhân một chữ số. Thay vì giữ học sinh lại hay đưa vào lớp phụ đạo, giáo viên có thể chia các em thành các nhóm nhỏ trong Zoom để nhận diện những khó khăn cụ thể. Khi các giáo viên làm việc với từng học sinh, họ nhận thấy rằng có em chỉ gặp khó khăn với các phép nhân với số sáu và số bảy. Vì vậy, câu hỏi là “chúng ta có thể làm gì với những phép nhân với sáu và bảy để giúp học sinh ấy học nhanh hơn?”

Trường Gregory Heights bắt đầu dùng cách tiếp cận này vào tháng Chín, và các nhà giáo dục đang hài lòng với kết quả, ít nhất là được đo lường bằng đánh giá học sinh trong mùa thu và mùa đông. Học sinh bắt đầu quay lại trường học với thời khóa biểu hỗn hợp vào tháng Ba, và học khu vẫn chưa thông báo thời khóa biểu cho mùa đông. Nhưng dù chuyện gì xảy ra, trường Gregory Heights dự định sẽ tiếp tục và cải tiến cách tiếp cận tăng tốt, giúp giáo viên xác định kỹ năng nào là quan trọng nhất để dạy trong một khoảng thời gian giới hạn. 

Trên toàn học khu, bài kiểm tra thực sự của phương pháp này có thể không đến cho tới mùa xuân kể tiếp, khi học sinh bang Washington có khả năng sẽ làm bài kiểm tra toàn tiểu bang tiếp theo (các bài kiểm tra đã bị tạm dừng trong năm nay do đại dịch). Nhưng nghiên cứu trước đó của TNTP, một tổ chức phi lợi nhuận về giáo dục ủng hộ việc tăng tốc, đã chỉ ra rằng những học sinh tụt hậu khi được giao bài tập ở đúng cấp lớp cùng với sự hướng dẫn tận tình hơn và kỳ vọng cao hơn sẽ bắt kịp nhanh hơn so với những học sinh không được nhận bài tập ở đúng cấp lớp.  

Các học khu từ Alabama đến California đang ghi nhớ những thông điệp như vậy và lên kế hoạch tiếp cận tăng tốc để giúp học sinh của họ bắt kịp sau 18 tháng qua, theo tờ Washington Post. Và Bộ Giáo dục đã đề xuất một cách tiếp cận tăng tốc để giải quyết các lỗ hổng học tập của đại dịch trong một cuốn sổ tay mở lại được phát hành vào đầu tháng này, trong đó cũng lưu ý rằng quỹ từ Kế hoạch Giải cứu Hoa Kỳ có thể được sử dụng để dạy kèm hoặc các chương trình học hè để giúp hỗ trợ tăng tốc.

Sự quan tâm ngày càng lớn đối với phương pháp này có thể giúp các học khu giải quyết tình trạng bất bình đẳng đã có từ lâu nhưng ngày càng trầm trọng hơn do đại dịch. Ví dụ, trong một báo cáo năm 2018, TNTP phát hiện ra rằng các lớp học chủ yếu gồm học sinh từ các gia đình có thu nhập cao hơn dành thời gian cho bài tập ở cấp lớp nhiều gấp đôi so với các lớp học có học sinh từ gia đình thu nhập thấp hơn. Việc nhấn mạnh vào tăng tốc có thể giúp các học khu kiểm tra những gì họ cung cấp cho học sinh và đảm bảo rằng họ đang cho mọi học sinh cơ hội để trở nên xuất sắc.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here