Tranh: Diego Catto/Behance | CC BY-NC-ND 4.0

Maurice J. Elias | Tâm Ngô dịch

Dạy&Học số 15 | Tháng 09/2019

Giảm tỉ lệ nghỉ học triền miên (được định nghĩa là thời lượng nghỉ học lên đến 10% hoặc hơn trên tổng số thời gian của 1 năm học) là mục tiêu cải thiện của nhiều học khu nhằm nâng cao chất lượng học tập của học sinh. Điều này rất dễ hiểu bởi lẽ những học sinh nghỉ học nhiều thường sẽ bị yếu kỹ năng đọc, có điểm kiểm tra thấp hơn, và phải nhận những hình thức kỷ luật riêng biệt của nhà trường, đồng thời các em học sinh đó cũng có nguy cơ không tốt nghiệp cao hơn. Đây thực sự là một vấn đề lớn vì nó ảnh hưởng đến 1/7 số học sinh trên toàn nước Mỹ.

Thông thường, nhà trường cố gắng xác định những học sinh nghỉ học quá nhiều xem liệu các em có nằm trong những nhóm trẻ dễ bị ảnh hưởng nhất hay không (chẳng hạn: mới nhập cư, ở trong gia đình với bố/mẹ đơn thân, hoặc người bảo trợ có vấn đề về kinh tế hoặc sức khỏe). Đôi khi điều kiện gia đình dẫn đến việc các em nghỉ học quá nhiều, chứ không xuất phát từ động lực học tập của các em. Xác định được điều này là rất quan trọng đối với trường trong việc hỗ trợ đúng với hoàn cảnh của từng em.

Nhưng việc đưa một học sinh quay lại trường đơn giản là chưa đủ. Các giáo viên và cán bộ nhân viên ở trường cần duy trì nỗ lực để các em học sinh cảm thấy thoải mái và được chào đón tại trường. Bước đầu tiên là phải tìm cách để học sinh quay lại trường. Bước thứ hai là cần tìm cách khiến các em học sinh đó cảm nhận được rằng việc vắng mặt của các em khiến cả các thầy cô và các bạn học đều rất nhớ, và bản thân các em rất có giá trị đối với cộng đồng. Những chỗ ngồi bị bỏ trống trong lớp học có thể đem đến những hệ lụy về mặt kinh tế cho một ngôi trường, nhưng việc quan tâm đến cảm xúc và tinh thần của các em học sinh sẽ đưa đến những tác động lớn đến xã hội, cảm xúc và giáo dục.

Những bước đầu tiên là gì?

Theo Trung tâm Môi trường Học tập Quốc gia (National School Climate Center), việc tạo ra môi trường học tích cực là yếu tố cơ bản cho thành công trong học tập, cảm xúc xã hội và phát triển tính cách, cũng như ngăn ngừa việc bắt nạt, đe dọa và các vấn đề về hành vi khác. Và các nghiên cứu chỉ ra mối liên hệ giữa môi trường học tập và việc đến trường của học sinh nói chung – mặc dù mối liên hệ này chưa được trực tiếp đưa vào các cuộc thảo luận về việc nghỉ học lâu ngày của học sinh. Nhưng đây cũng là một phần quan trọng trong những giải pháp lâu dài, với mục đích giúp tất cả học sinh cảm thấy hứng thú với trường lớp vì thế các em sẽ muốn đến trường.

Khi trường học nỗ lực xác định và đưa học sinh trở lại lớp học, điều quan trọng là các em học sinh đó cảm thấy trường lớp là nơi thoải mái của riêng mình, chứ không phải “nhà tù”. Các trường cần có một văn hóa và môi trường có thể bao quát và công bằng với tất cả học sinh và cả gia đình của các em. Trẻ nhỏ có khả năng đặc biệt giúp chúng cảm nhận được liệu mình có đang bị đối xử thiếu công bằng hơn so với các bạn khác hay không.

Tạo ra một môi trường tích cực và rộng mở

Liên hiệp Học tập Cảm xúc-Xã hội New Jersey đã nghiên cứu để xác định và phát triển một số yếu tố quan trọng của một môi trường học tập tích cực.

  • Truyền cảm hứng: Trường học nên kết nối những tâm tư nguyện vọng của học sinh và chủ động khuyến khích các em vươn tới chúng. Nhà trường nên yêu cầu học sinh đặt ra những mục tiêu cụ thể cho năm học và cho mỗi môn học hoặc học kỳ. Việc đặt ra mục tiêu nên được thực hành ở quy mô toàn trường.
  • Hỗ trợ: Thử thách cần đi kèm với hỗ trợ. Khi học sinh được khuyến khích giúp đỡ bạn bè, không chỉ các em mà cả nhà trường cũng sẽ được hưởng lợi. Chẳng hạn như trong chương trình Đưa ra Quyết định Xã hội/Giải quyết Vấn đề của CASEL, các em học sinh cấp 1 được khuyến khích đưa ra nhưng mục tiêu về cải thiện bản thân và kỹ năng học tập cho cá nhân mình và giúp đỡ các bạn cùng lớp trong quá trình này – vì việc cải thiện bản thân không đơn thuần là việc của từng cá nhân đơn lẻ, và thất bại là phần tất yếu của việc học.
  • An toàn và khỏe mạnh: Một văn hóa học tập cảm xúc xã hội (SEL – Social-emotional Learning)  mang tính tích cực cần phải được phải được phát triển trong toàn trường, và ở mọi lớp học. Chúng ta, những nhà giáo, chắc chắn phải đóng vai trò là những người giữ lửa, và học sinh phải là những người đứng lên tiên phong cho bạn bè của mình. Các em cần được hỗ trợ để hiểu rằng cách tốt nhất để trân trọng bản thân là chăm sóc cho sức khỏe thể chất và cả tinh thần xã hội của mình cũng như của những người xung quanh.
  • Tôn trọng: Sự tôn trọng cho người khác là điều quan trọng trong nhà trường, và việc thực hành làm mẫu nó rất cần thiết – giữa học sinh với nhau, giữa học sinh với người lớn tuổi hơn và giữa người lớn với nhau – bao gồm cả các bậc phụ huynh và những người chăm sóc/bảo trợ. Nhà trường phải đặc biệt hiểu và nhận thức rằng một số thành viên trong gia đình học sinh chẳng hạn như những người mới nhập cư hoặc những gia đình đang phải chật vật về kinh tế) sẽ cảm thấy trường học là nơi xa lạ và thậm chí đáng sợ.
  • Gắn kết: việc học được định nghĩa là “gắn kết” khi nó có tính chủ động và tập trung vào giải quyết vấn đề, cũng như dẫn dắt người học tạo ra những sản phẩm có ý nghĩa. Các cộng đồng lớp học tập của học sinh nên đặt ra và theo đuổi các mục tiêu học tập cùng nhau, và cả người lớn (bao gồm giáo viên, nhân viên hỗ trợ học sinh, đội ngũ an ninh, nhân viên văn phòng của trường, đội ngũ bảo trì trường học, và ban quản trị trường học) cũng cần làm điều tương tự. tất cả các thành viên trong trường cần có những mục tiêu để cải thiện bản thân và đóng góp cho trường học, cũng như cùng nhau vượt qua những khó khăn.

Giáo dục công là cánh cửa mở cho việc học và trưởng thành của tất cả mọi người. Đạt được trách nhiệm đó chỉ có thể khi các trường học có một môi trường và văn hóa tích cực. Nếu chúng ta xây dựng được môi trường như vậy, học sinh sẽ đến trường một cách hạnh phúc. Và khi các em không thể tới trường, nhưng với sự giúp đỡ từ nhà trường và gia đình, các em vẫn sẽ đi học trong niềm vui, và thậm chí sẽ không còn tình trạng nghỉ học triền miên. 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here