Tranh: James Round/Behance | CC BY-NC-ND 4.0

Martha Beach | Ngọc Lan dịch

Dạy&Học số 9 | Tháng 03/2019

Một lớp học toán điển hình gợi lên cảnh tượng học sinh miệt mài với những phiếu bài tập, giải toán trên giấy. Hãy tưởng tượng một lớp học toán mà trẻ đang đi lại, tay vung vẩy từ bên này sang bên kia và hò reo lên những con số. Chúng đang cười và thích thú thực sự- và chúng vẫn đang học các bảng nhân.

Đó là hình ảnh mà Toán học và Vận động, một chương trình đã kéo dài hàng chục năm ở ngoại ô New York, muốn các nhà giáo dục thực hiện. “Nếu trẻ đang vận động, chúng đang hứng thú”, giám đốc điều hành và marketing tại Toán học và Vận động, bà McCullough nói. “Nếu một đứa trẻ ngồi yên một chỗ thì việc học thật nhàm chán. Nhưng khi chúng đứng lên và vận động, điều đó thật thú vị. Nó tác động đến cảm xúc của trẻ”. Bài tập liên quan đến thể chất cũng khiến lượng máu và oxy trong não gia tăng. “Điều đó làm kích hoạt các synap”, McCullough chia sẻ.

Các nhà nghiên cứu ở Đại học Copenhagen, Đan Mạch, đã nhận định rằng khi một đứa trẻ sử dụng toàn bộ cơ thể trong khi học, không kể mức độ ảnh hưởng của hoạt động là cao hay thấp thì chúng đều nâng cao khả năng toán học. Sau sáu tuần nghiên cứu, những học sinh được vận động trong khi học đã nhận thấy các kĩ năng toán học tăng lên gần 8%. Số câu trả lời đúng của nhóm này nhiều hơn khoảng 4 câu so với nhóm cơ bản và có tiến bộ nhiều gấp đôi so với nhóm ít vận động.

Chương trình Toán học và Vận động dành cho học sinh từ mầm non đến lớp 5. “Chúng tôi thực sự tập trung vào đối tượng trẻ đang học bảng nhân”, McCullough nói. “Nhìn chung trẻ con có thể thực hiện phép nhân với 1, 2 và 4 một cách dễ dàng, nhưng phép nhân với 6, 7, 8, 9 thì khó hơn”. McCullough đã từng là một giáo viên tiểu học vài năm trước khi dành toàn thời gian làm việc tại Toán học và Vận động. Bà ấy thậm chí đã sử dụng chương trình này cho chính lớp học của mình trong một vài năm trước khi chuyển việc. “Tôi chỉ yêu nó bởi tôi không thể ngồi yên một chỗ mãi và tôi cũng không bao giờ mong muốn điều đó với học sinh của mình”.

Chương trình Toán học và Vận động có hai phần: Toán vận động và Đếm cách. Thông thường, một trong số 20 đại biểu trên khắp nước Mỹ sẽ đến trường để điều hành một cuộc họp hây một hội thảo, với đối tượng hoặc trẻ em, phụ huynh hoặc các nhà giáo dục. Chương trình bắt đầu với những bài học họ gọi là Toán vận động. “Chúng tôi thực hiện bài tập đếm thì thầm- hò hét kết hợp với chuyển động qua lại của cơ thể, thì thầm với một vài số và hét lên những số còn lại”, McCullough giải thích. “Vì vậy, trẻ có thể đóng vai là một cầu thủ bóng đá”. Và hãy ví dụ chúng đang học bảng nhân 4. Chúng đá sang phải bằng chân trái, thì thầm số 1. Đá sang trái bằng chân phải, thì thầm số 2. Đánh đầu, thì thầm số 3. “Sau đó trẻ vỗ tay và nói to số 4”. Chúng lặp lại bài tập này cho đến 40. (Toán học và Vận động chọn học các phép nhân với 10 trước khi với một bảng nhân nào đó, ví dụ, bảng nhân 6.)

Bài tập thể lực và sự lặp lại những chuyển động này, kết hợp với việc nhấn mạnh vào một vài số đặc biệt, thực sự giúp trẻ ghi nhớ thông tin. Nhưng việc cơ thể chuyển động qua lại cũng đóng một vai trò quan trọng. “Mỗi khi bạn chuyển động qua trục chính giữa của cơ thể, bạn đang kích thích bán cầu não trái và phải. Cả hai bán đều hoạt động và tác động qua lại”, McCullough chia sẻ. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với kiểu học truyền thống. “Phần lớn thời gian học toán, chúng ta chỉ sử dụng một bên bán cầu não”. Nhưng không phải mọi đứa trẻ học theo cách đó. McCullough cho rằng một vài đứa trẻ có thể như vậy, nhưng tất cả trẻ không học theo cách đó cũng vẫn cần học nó.

Thật không may, phương pháp dạy học này không phải là một phương thuốc chữa bệnh. Nhóm nghiên cứu trường Đại học Copenhagen đã phát hiện ra đối với những học sinh không giỏi toán, cuộc nghiên cứu cũng không mang lại thêm bất kì tiến triển nào cho đối tượng đó, vì vậy họ nhấn mạnh đến nhu cầu cá nhân hóa bất kể khi nào có thể.

May mắn thay, kiểu học thay thế mà McCullough cố gắng đưa ra có thể thay đổi được để phù hợp với sở thích của từng học sinh. “Chúng tôi thử chọn các vận động khác nhau để có thể thu hút những đứa trẻ khác nhau”, bà nói. “Vì thế chúng có thể là một tên lửa bay vào không gian, hoặc một con mèo đang ngoe nguẩy cái đuôi. Cho phép trẻ vận động theo cách riêng của mình. Chúng có thể làm chủ. Chúng được trao quyền nhiều hơn”. Do đó, chúng hứng thú và có khả năng lĩnh hội nhiều kiến thức hơn. “Đó là tất cả về việc nâng cao trình độ và sự chú ý của những đứa trẻ trong lớp học.”

Khi đã hoàn thành xong một vài dạng bài tập đếm cách thì thầm- hò hét, các học sinh Toán học và Vận động di chuyển trên những tấm thảm chứa số được ghép lại thành một lưới lớn các ô vuông. Học sinh có thể nhảy từ ô này đến ô kia, hoặc nhảy cách một vài ô để tìm tổng. “Vì thế chúng có thể nhảy lên sáu ô vuông 4 lần để được số 24”, McCullough giải thích.

Tất cả điều này kích thích và gợi lại niềm vui trong học tập. Học sinh có thể đóng vai là những cầu thủ bóng đá đang ghi bàn thắng, hoặc những chú mèo đang đùa giỡn với cuộn chỉ, hoặc có thể là một tên lửa chuẩn bị phóng. Việc phát triển một nền tảng toán học vững mạnh, đặc biệt trong mảng phép nhân, rất hữu ích cho hầu như tất cả các kiểu học toán hiện hành. “Phép nhân thành thạo dẫn đến các kĩ năng toán học khác thành thục”, McCullough chia sẻ. “Mảng kiến thức về phân số ở lớp 5 dễ hơn nhiều nếu học sinh nắm vững phép nhân, bởi chúng có nền tảng để thực hiện nó trong đầu một cách dễ dàng và nhanh chóng”. Hãy tiếp tục, biến những đứa trẻ thành những cầu thủ chơi khúc côn cầu hay vận động viên đua ngựa và học phép nhân.

Martha Beach tốt nghiệp chương trình báo chí ở trường Đại học Ryerson. Hiện tại bà là một nhà văn tự do và nhà kiểm nghiệm thực tế tại Toronto.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here