Tranh: Jeannie Phan/Behance | CC BY-NC-ND 4.0

Matthew Howell | Diệu Nguyễn dịch

Dạy&Học số 10 | Tháng 04/2019

Trước ngày kết quả đánh giá chuẩn hóa toàn trường được công bố, tôi đã có một đêm không ngủ, mải tưởng tượng những viên cảnh từ huy hoàng nhất cho tới tối tăm nhất.

Khi đặt chân tới văn phòng làm việc ngày hôm sau, tôi đã đóng cửa và ngụp lặn hàng giờ liền giữa biển dữ liệu cần phân tích và chỉ thỉnh thoảng nghỉ vài giây để thở.

Nhận được kết quả bài kiểm tra chuẩn hóa sau năm đầu làm hiệu trưởng là một trải nghiệm căng não không thể nào chóng quên. Mặc dù tôi không bao giờ coi trọng loại dữ liệu này như một thước đo năng lực bản thân (hay đồng nghiệp, giáo viên và học sinh), tôi nhận thức rõ ràng những kỳ vọng lên những báo cáo đó từ Chủ tịch hội đồng trường hay các thành viên khác trong cộng đồng trường học nói chung.

Các kết quả không tệ cũng chẳng đáng kinh ngạc; thực tế, chúng chỉ như những gì như tôi nghĩ. Sau tất cả, chúng chỉ là những mảnh ghép nhỏ của một bức tranh tổng thể. Tuy nhiên, tôi lại tự cảm thấy bản thân lo lắng về những điểm số này trong nhiều tuần liên tiếp. Tôi muốn những dữ liệu đó trông khá khẩm hơn. Tôi lo lắng chúng sẽ ảnh hưởng tới trường học của tôi.

Sau cùng, khi những cuộc thảo luận về điểm số đến rồi đi, vai trò lãnh đạo thúc đẩy sự thành công của học sinh và giáo viên vẫn trước sau như một. Cho dù muộn màng, tôi nghiệm ra rằng bản thân nên luôn luôn ghi nhớ điều này trước tiên chứ không phải là kết quả những bài thi kia.

Buông tay là điều cần thiết để thành công

Buông tay trước những kết quả đầu ra là một trong những bài học khó khăn, và cần thiết, nhất mà tôi học được dưới vai trò của một người lãnh đạo. Từ bỏ việc kiểm soát mọi chuyện lớn nhỏ trong trường vừa đáng sợ lại vừa nhẹ nhõm. Mặc dù buông tay là một thách thức, tôi nghiệm ra rằng điều này cần thiết cho cả sự phát triển chuyên môn của bản thân và sự thành công của trường học.

Lãnh đạo trường học phải thiết kế và bao quát rất nhiều chương trình, ủy ban, cơ cấu đánh giá và lịch trình khác nhau: danh sách những nhiệm vụ cần làm là vô hạn. Mỗi một trách nhiệm đều khiến người lãnh đạo quá chú tâm vào phân tích hay quản lý tiểu tiết. Tuy nhiên, ám ánh với kết quả đầu ra, mặc dù dễ hiểu, lại không hiệu quả bởi vì nó kìm kẹp sự phát triển của người lãnh đạo và cản trở những bước tiến của trường học. Trường học là một môi trường cơ hữu tập hợp những yếu tố luôn tương tác và phát triển trên nền tảng của nhau. Nếu một lãnh đạo mong muốn tạo ra một ngôi trường hài hòa, giàu năng lượng và hiệu quả, họ phải chấp nhận điều này.

Sức mạnh của sự đầu hàng

Học cách quản lý những kỳ vọng nội tại và áp lực bên ngoài để bản thân luôn tập trung vào sứ mệnh cốt lõi của trường là chìa khóa để trút bỏ những băn khoăn nhỏ nhặt hay quản lý tiểu tiết. Lãnh đạo trường học nên nhớ rằng nhiệm vụ trọng tâm của họ là giúp học sinh hoàn toàn nhận ra tiềm năng của chúng. Văn hóa cũng như phương pháp giảng dạy trong trường học sẽ giúp chúng ta thực hiện nhiệm vụ này.

Một vài nỗ lực của chúng ta sẽ vượt xa kỳ vọng, nhưng cũng có những nỗ lực khiến ta thất vọng. Hãy luôn bao quát bức tranh tổng thể trong đầu, luôn phân tích tỉ mỉ và đánh giá cao những tiến bộ không ngừng hơn là chỉ nhìn vào những thành tích định trước.

Để làm được điều này, niềm tin đóng vai trò thiết yếu. Là một lãnh đạo, bạn phải có niềm tin vào những người xung quanh. Nếu bạn tin rằng tất cả mọi người đang làm việc chăm chỉ và cùng chung một sứ mệnh, ban sẽ sẵn sàng để buông tay.

Tuy nhiên, có những điều không bao giờ được buông tay. Đó là niềm tự hào nghề nghiệp, nỗ lực gắn kết tập thể và sự minh bạch. Ngoài ra, chúng ta không nên lầm tưởng sự buông tay với thờ ơ hay bất cẩn, bởi vì buông tay cho phép chúng ta tập trung vào những nhiệm vụ trọng yếu và những cuộc đối thoại quan trọng.

Bên cạnh đó, có vô vàn khía cạnh đòi hỏi người hiệu trưởng phải kiên trì, bền bỉ để tạo ra một trường học tuyệt vời. Ví dụ, nếu học sinh không đạt được mục tiêu phát triển trong môn văn học, hãy nêu bật vấn đề này trong báo cáo, khi trao đổi với tập kể, trong khi lập kế hoạch và xây dựng chương trình học chính khóa. Tương tự như khi tích hợp công nghệ thông tin còn nghèo nàn hay văn hóa trường học không đề cao tình yêu học tập.

Luôn ghi nhớ mục tiêu cuối cùng

Trong tiểu thuyết Infinite Jest, David Foster Wallace đã viết “Mọi điều tôi từng buôn bỏ đều có vết xước trên đó.” Tôi nghiệm ra điều này đúng với bản thân mình. Buông tay không bao giờ là dễ dàng, nhưng cố gắng níu kéo có khi lại khó khăn hơn, và thực sự thì, đây là điều không tưởng.

Những người chống đối bạn vẫn luôn ở đó. Sự ngờ vực của chỉnh bản thân cũng sẽ chắc chắn khiến bạn hoang mang. Hãy để chúng ra đi!

Sau tất cả những đổi thay hay buông tay, một câu hỏi vẫn luôn luôn còn đó: Bạn đã nỗ lực hết mình vì học sinh chưa? Nếu câu trả lời là một chữ “Yes” đầy dõng dạc, bạn đã thành công. Hãy thư giãn và để cho những điều còn lại được ra đi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here