Nora Fleming | Minh Trang dịch

Dạy&Học số 37 | Tháng 07/2021

Đối với cô Montenique Woodard, trong cả một năm học, tiết học thứ 7, đồng thời là tiết dạy cuối cùng luôn là khoảng thời gian khó khăn nhất. Cô chia sẻ về tiết khoa học cho các học sinh cấp 2 trong cuộc phỏng vấn đầu tiên với Edutopia vào mùa thu: “Cảm giác như bản thân mình hoàn toàn bất lực với chúng.” Đặc biệt với một cậu bé – được mệnh danh là “kẻ pha trò” của lớp – khó khăn lại nhân thêm gấp bội, nhất là khi hành động của cậu nhóc ảnh hưởng đến cả 23 bạn nhỏ của lớp, trong đó có tới 15 cậu nhóc khác.

Vậy nhưng, chỉ một vài tháng sau đó, trong khoảng thời gian trường học phải đóng cửa vì dịch bệnh, cô Woodard đã vui mừng thông báo một tin tốt về cậu bé. Cô Woodard, giáo viên ở Washington, D.C nói: “Tôi nghĩ nguyên do nằm ở việc không có các yếu tố gây sao nhãng ở trường. Tất cả các yếu tố ngoại cảnh không thật sự cần thiết đều là nguyên nhân khiến lũ trẻ không tài nào tập trung trên lớp được.”

Chúng tôi đã nhận được nhiều phản hồi tương tự từ nhiều giáo viên. Họ nói rằng so với học trực tiếp trên lớp, rất nhiều học sinh, từ các em hay ngại, hiếu động đến cực kỳ sáng tạo đều bất ngờ học tốt hơn hẳn khi học trực tuyến. Cô Holli Ross, giáo viên năm nhất trung học ở Nam California cũng hòa chung “niềm hân hoan” cùng nhiều giáo viên khác: “Thật tuyệt khi cuối cùng mấy đứa trẻ cũng có thể tìm được cơ chế học tập lý tưởng của riêng mình.”

Không thể nói đó là tình hình chung khi nhiều em phải rất chật vật để thích ứng với việc học từ xa. Tiếp cận và kết nối mạng kém vẫn là vấn đề chung ở khắp nơi. Việc ở nhà “thổi bùng” những vấn đề “vụn vặt” vốn đã tồn tại từ rất lâu trong gia đình. Nhìn chung, cả giáo viên hay học sinh đều phải vật lộn với việc khơi gợi hứng thú học tập và chuyển đổi hình thức giảng bài từ lớp học truyền thống sang lớp học thu nhỏ thông qua chỉ duy nhất một chiếc màn hình. 

Đó không phải chuyện nhỏ, trái lại, sự đứt gãy không hề báo trước từ lớp học vật lý có thể làm nảy sinh nhiều nguyên do tiềm tàng, lý giải cho việc một số em gặp khó trong khi một số khác lại học tốt hơn hẳn. Chúng tôi nhận thấy nhiều ý tương đồng trong số những phản hồi thu thập được từ các nhà giáo dục về việc điều gì có vẻ như không phù hợp với lũ trẻ, đó là bối cảnh xã hội và thời khóa biểu không linh hoạt trên trường. Đối với một số giáo viên, điều này ít nhất thôi thúc họ cân nhắc thực hiện những thay đổi dài hạn khi trường học được phép mở cửa trở lại. 

Lợi ích của học tập phù hợp với tốc độ cá nhân

Một học sinh trung học thường bắt đầu tiết học đầu tiên từ khoảng 7 – 8 giờ sáng. Tuy vậy, trong thời gian đại dịch, lịch học đột nhiên trở nên linh hoạt hơn, cho phép học sinh có nhiều lựa chọn hơn về thời gian và cách thức học tập trên trường (ở Mỹ). 

Lauren Huddleston, một giáo viên tiếng Anh trung học cơ sở ở Memphis, Tennessee cho biết: “Tôi nghĩ rằng một vài học sinh đang thích ứng rất tốt với cảm giác được làm chủ cuộc sống của chính mình. Các em được quyền làm chủ thời gian biểu của mình, bởi giờ đây, các em không còn nằm “dưới trướng” mô hình quản lý vi mô của trường học nữa.”

Đối với việc tạo thời gian biểu cá nhân, lịch trình linh hoạt này cũng giúp học sinh có cơ hội tập thể dục, nghỉ giải lao, thậm chí “được” cảm thấy buồn chán, tất cả đều được nghiên cứu chứng minh có lợi đối với các em. Ashlee Tripp, giáo viên tiếng Anh trung học cho rằng tình hình học tập của các em được cải thiện vì “chúng tận hưởng cảm giác tự do khi làm việc theo tốc độ của riêng mình và quyết định xem chúng muốn một ngày của mình sẽ trông như thế nào.” Học sinh dường như khá tán thành quan điểm này. 

Một học sinh lớp 10 trả lời khảo sát trong lớp tiếng Anh của cô Katie Burrows-Stone: “Em thích học trực tuyến vì có thể sắp xếp linh hoạt và hiệu quả lịch trình cá nhân trong ngày của mình”. “Em có thể tập thể dục, thư giãn và hoàn thành công việc đúng hạn mà không bị sao nhãng.”

Suy xét lại hình mẫu về những đứa trẻ bận rộn

Những ngày còn được tới trường, nhiều học sinh ở trong trạng thái bận rộn liên tục trong một khoảng thời gian dài. Giờ ăn trưa thường được lấp kín bởi những buổi họp câu lạc bộ. Sau giờ học, nhiều em bận bịu tham gia các hoạt động ngoại khóa hay thể thao (thường để tạo điểm nhấn cho hồ sơ vào đại học) hoặc đi làm bán thời gian. Bên cạnh đó, học sinh trung học thường dành trung bình ít nhất 7,5 tiếng một tuần để làm bài tập về nhà buổi tối.

Sau khi tất cả các hoạt động tạm thời phải dừng lại vì lệnh giãn cách, các giáo viên nói rằng họ nhìn ra sự thay đổi trong kết quả học tập của một số học sinh.

Kasey Short, một giáo viên tiếng Anh THCS và giáo viên môn xã hội học ở Charlotte, North Carolina đưa ra lời giải thích: “Một vài em đúng là học tốt hơn hẳn. Tôi nghĩ lý do một phần là bởi rất nhiều thứ như hoạt động thể thao và xã hội không còn được phép diễn ra nữa, lũ trẻ giờ có nhiều thời gian hơn dành cho việc học.”

Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng lịch trình quá dày đặc là một thử thách lớn đối với các học sinh. Đặc biệt, những em mang nặng cảm giác “bị ép buộc” tham gia các khóa học hoặc hoạt động cụ thể thường phải trải qua nhiều cấp độ lo âu không lành mạnh khác nhau. 

Rosie Reid, một giáo viên tiếng Anh THPT, đồng thời là chủ nhân giải thưởng Nhà giáo của năm tại California năm 2019 chia sẻ: “Điều này khiến tôi khựng lại rất nhiều lần để tự hỏi xem chúng ta đang làm gì với giáo dục vậy? Mô hình hiện nay phải chăng đang đặt quá nhiều áp lực lên học sinh? Tại sao em nào cũng phải học tới 7 tiết một ngày? Cớ gì một ngày đi học lại phải kéo dài đến vậy? Tôi không thể diễn tả hết cái cách trạng thái đóng cửa thành phố này đang thay đổi toàn bộ cách tôi tiếp cận việc giảng dạy. Tôi nhìn ra được tác động tích cực của nó tới nhiều học sinh. Đây rõ ràng là khoảng thời gian nghỉ ngơi tuyệt vời của các em.”

Giảm tải kỳ vọng

Một số giáo viên khác cho rằng chính sự thay đổi về kết quả học tập mong đợi nói chung trong thời kỳ đại dịch là lý do dẫn đến sự chuyển biến này. Biết được những cản trở của việc học tại nhà cùng tình trạng thiếu trang thiết bị học tập nhiều em phải đối mặt, nhiều hệ thống trường học đã khuyến khích giáo viên giảm bớt yêu cầu đối với bài tập và điểm số. 

Mark Gardner, giáo viên trung học môn tiếng Anh ở Camas, Washington chia sẻ: “Tôi nghĩ lý do xác đáng nhất lý giải cho kết quả học tập cải thiện đáng kể của học sinh là chúng tôi đã có sự điều chỉnh lớn về lượng bài tập để tất cả trở nên dễ tiếp cận hơn thay vì thành gánh nặng của các em.”

Theo nghiên cứu của trung tâm nghiên cứu Pew, áp lực học tập được trẻ vị thành niên liệt vào hàng đầu danh sách những áp lực chúng phải đối mặt. Có tới 61% trẻ được hỏi cho biết các em cảm nhận được áp lực cực lớn khi phải đạt được bằng cấp hay học vị cụ thể. Cá nhân giáo viên cũng chịu áp lực không kém dưới “những cặp mắt giám sát” suốt vài thập kỷ qua khi phải đảm bảo học sinh đạt được kết quả cao trong các bài thi chuẩn hóa. Áp lực theo năm tháng đi cùng nhiều thế hệ học trò – đối tượng chịu áp lực trong năm học gấp đôi so với trong kỳ nghỉ hè. 

Cathleen Beachboard, giáo viên THCS môn tiếng Anh ở Fauquier County, Virginia nói: “Một học sinh nói với tôi rằng cậu bé thích học từ xa hơn vì cậu không bao giờ phải chịu áp lực cùng cực của việc thi trượt môn.” Nhiều học sinh khác ở lớp cô cũng đồng tình với quan điểm này. “Cậu bé bảo rằng khi mà các bài kiểm tra trên toàn bang giờ không còn nữa, em cảm thấy mình có thể thực sự học tập mà không có áp lực.”

Giảm tình trạng nói chuyện riêng 

Dù chúng ta nhìn thấy rất nhiều bình luận đến từ cả học sinh và giáo viên về việc mất cơ hội tương tác trực tiếp ở môi trường trường học nhưng theo chia sẻ từ các giáo viên của chúng tôi, đối với một vài em, tương tác xã hội ở môi trường lớp học là một điều gây ra sự lo âu.

Elena Spathis, một giáo viên tiếng Tây Ban Nha trung học ở Hillsdale, New Jersey cho biết: “Những học sinh từng là nạn nhân của bạo lực học đường về thể chất hay bằng ngôn từ thường cảm thấy thoải mái và an toàn hơn khi ở nhà.”

Theo Trung tâm Thống kê giáo dục quốc gia, trong năm 2017, ít nhất 20% học sinh tuổi từ 12 đến 18 cho biết từng là nạn nhân của bạo lực học đường. Người ta cũng nhận thấy rằng những học sinh bị bắt nạt nhiều nhất thường có kết quả học tập thấp hơn các bạn đồng trang lứa không là nạn nhân của tình trạng bắt nạt tại trường học. 

Đối với những em khác, xã hội thu nhỏ mang tên “trường học” không đến nỗi quá tiêu cực như được nhắc đến bên trên với chỉ một vài đặc điểm đi kèm như sao nhãng và áp lực. Gần ⅓ trẻ vị thành niên cho biết các em cảm thấy áp lực để “trông đẹp đẽ/ thành công”  hoặc để “phù hợp với xã hội thu nhỏ” kia – một nơi ảnh hưởng đến sự hiện diện và mức độ tập trung của các em trong các tiết học. Blake Harvard, giảng viên tâm lý học ở Madison, Alabama nói: “Môi trường trực tuyến tạo điều kiện để các em được lên tiếng và lắng nghe mà không vướng bận chút lo lắng xã hội nào.”

Được ngủ đủ

Cuối cùng, nhiều giáo viên đưa ra nhận xét về điểm khác biệt họ quan sát được trong thành tích của một số học sinh có thể liên quan đến giấc ngủ. Giống như nhiều giáo viên và người lao động trên khắp cả nước, hầu hết học sinh không còn cần phải dậy quá sớm nữa.

Ingrid, một học sinh năm cuối trung học ở California, trả lời khi được hỏi điều cô bé thích nhất khi học trực tuyến là gì: “Giờ em có thể ngủ đủ 8 tiếng một đêm.” 

Trong khi Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ khuyến nghị thanh thiếu niên từ 12 đến 18 tuổi nên ngủ đủ 8 đến 10 tiếng ban đêm, còn đối với các em 6 – 12 tuổi là 12 giờ. Tuy nhiên, một nghiên cứu thực hiện năm 2018 với đối tượng là học sinh trung học trên 30 tiểu bang cho thấy hơn 70% học sinh không ngủ đủ giấc trong suốt năm học. 

Dẫu rằng tranh cãi từ lâu về thời gian bắt đầu giờ học tưởng chừng chẳng bao giờ kết thúc, nhưng vào năm học 2016 – 2017, khi một trường ở quận Seattle lùi giờ vào lớp 1 tiếng so với thông thường, các nhà nghiên cứu ghi nhận học sinh có nhiều thời gian ngủ hơn, đồng thời, điểm số của các em cũng được cải thiện. 

Ross nói: “Nhiều em chật vật tới trường để bắt đầu ngày học lúc 8:30 sáng nhưng lại có đủ tỉnh táo để hoàn thành tốt mọi việc lúc 10:30 tối hoặc thậm chí 10:30 sáng. Các em chỉ đơn giản cần thêm chút thời gian.”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here